Thứ 7, Ngày 21 tháng 07 năm 2018, 19:52
Thứ 7, Ngày 30/11/2013, 14:28 GMT +07:00

Khó nhọc đi tìm "tiếng cười trẻ thơ"

30/11/2013 14:28 58

Có đến Khoa Hiếm muộn của Bệnh viện Từ Dũ mới cảm nhận được sự nhọc nhằn của những người hiếm muộn và nỗi “khát con” đến cháy lòng của họ.

Mỗi sáng, bệnh viện vừa mở cửa, dòng người từ khắp nơi đã đổ về. Phòng chờ khám bệnh lúc nào cũng ngột ngạt, nườm nượp ra vào. Nhiều người có mặt từ mờ sáng nhưng phải đợi cả ngày mới đến lượt mình.

Khát con

Anh Tuấn (quê ở Bến Lức, Long An) bùi ngùi kể, hai vợ chồng anh lấy nhau trong niềm hạnh phúc khôn tả, vậy mà 8 năm qua vợ chồng anh nhiều lúc “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” chỉ vì thiếu đứa con. “Biết lỗi do mình nên tôi âm thầm chữa trị khắp nơi từ thuốc Nam tới thuốc Bắc, nghe tiếng thầy giỏi ở đâu là tôi tìm tới. Mấy năm trước, tôi còn bắt xe đi tận Ninh Thuận lấy thuốc của người Chăm. Mỗi chuyến đi tốn hết mấy triệu nhưng kết quả không khả quan. Gần đây tôi còn lấy thuốc của ông thầy ở Tân Uyên, Bình Dương”. Đợi mãi, tin vui chẳng thấy mà tài sản cứ “mòn” dần theo những thang thuốc, cuối cùng, anh Tuấn đến Bệnh viện Từ Dũ. Ngồi ở bệnh viện chờ từ sáng tới 3h chiều, anh vẫn chưa đến lượt khám.  

Vợ chồng anh Tám, chị Bùi (quê ở Châu Thành, Đồng Tháp) lấy nhau đã 11 năm mà không có con. Chị Bùi tâm sự, bố mẹ chồng chị mến con dâu lắm, dù mong có đứa cháu nội nhưng ông bà vẫn ân cần động viên các con thuốc thang chứ không nặng nhẹ nửa lời. Điều đó tiếp sức cho anh chị quyết tâm đến bệnh viện điều trị bằng phương pháp thụ tinh nhân tạo, dù tuổi chị đã khá “cứng”.

 

 



Ngược xuôi chữa hiếm muộn

Lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt, người cha ngoài 70 tuổi của chị Bùi âu lo: “Quanh năm ở dưới quê, chúng nó đâu có rành đường thành phố, tui phải thức dậy từ 3h sáng đưa hai đứa đi. Chưa dám nói tới tiền thuốc, chỉ vé xe đi về đã hết gần 600 ngàn”. Người cha lạc quan: “Tốn kém nhưng nếu vợ chồng tụi nó có tin vui thì tui cũng không sợ vất vả”.

Ngồi thẫn thờ ở hành lang bệnh viện, chị Nguyễn Thị Hồng (Bình Dương) không giấu được nước mắt khi cầm trên tay kết quả xét nghiệm. Các bác sĩ không tìm ra được nguyên nhân gây hiếm muộn của hai vợ chồng chị, chỉ nghi ngờ do anh chị làm việc trong môi trường độc hại.

Gạt nước mắt còn lăn dài trên má, giọng người phụ nữ chùng xuống: “Năm 2008, hai vợ chồng em bỏ quê Thanh Hóa vào Bình Dương làm công nhân cho một nhà máy tái chế nhựa. Ban đầu, cũng biết là môi trường độc hại, nhưng vì miếng cơm manh áo, hai vợ chồng cũng tặc lưỡi cùng nhau cố gắng, định dành dụm vài năm rồi về quê buôn bán. Vậy mà bây giờ tan tành hết ước mơ. Rồi biết phải giải thích thế nào trước sự đàm tiếu của bà con, lối xóm?”. Chị cay đắng nghĩ tới những lời miệt thị cay nghiệt ở quê: “Cây độc không trái, gái độc không con...”.

Mỗi người mỗi cảnh. Có những người đã nản chí sau một vài năm điều trị, nhưng cũng có những cặp vợ chồng đeo đuổi giấc mơ con cái tới cùng với hy vọng “còn nước còn tát”. Khoa Hiếm muộn của các bệnh viện phụ sản vì thế mỗi ngày vẫn đông đúc.

 

eva.vn